SSD (with 267, PAR SG, Nguyenn)

by W/N

2 Views Aug 04, 2026

Lyrics

Có lẽ chúng ta chẳng phải cách xa
Xóa hết những tháng năm mình đã qua
Ngày hôm ấy mình đã nắm tay thật lâu
Lần cuối chúng ta gặp nhau, bây giờ chỉ còn ký ức

Thoáng chốc đã mấy năm vội bước qua
Có những nuối tiếc chưa từng nói ra
Dòng ký ức tưởng như đã quên từ lâu
Từ khi chúng ta chẳng còn bên nhau như ta đã hứa

Là vì anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở lời
Là vì con tim anh, nơi đây một lần yếu đuối
Là vì khi cơn mưa vừa tan là ngày hai đứa phải cách xa
Cả khoảng trời hôm ấy dường như chỉ còn riêng anh

Rồi thời gian trôi qua, mình như cơn gió mùa hạ
Rồi chợt một mai đôi ta, làm sao để anh viết tiếp?
Rồi một mai hai ta nhìn nhau giữa góc phố nơi đông người
Có một người luôn nơi đây chờ em mãi
Là anh

Em có khỏe không, khi lúc này không có anh ở bên cạnh?
Nhớ đừng thức khuya, mặc áo ấm, cơn mưa kia vẫn chưa tạnh
Em có đi đâu, nhớ về sớm, những chuyện buồn cũng sẽ qua
Có nhớ về anh? Những ngày đó, hai ta từng là tất cả

Anh vẫn như trước, nghĩ về em trong lúc này từng phút và từng giờ
Em cứ việc đi, nhưng em biết ở phía sau vẫn có anh đang chờ
Những cuộc điện thoại, dòng tin nhắn, gửi đi nhưng không có ai hồi âm
Em cũng đừng lo, anh vẫn ổn, dù đôi khi vẫn muốn em sang thăm

Có lẽ chúng ta chẳng phải cách xa
Có những nuối tiếc chưa từng nói ra
Dòng ký ức tưởng như đã quên từ lâu
Từ khi chúng ta chẳng còn bên nhau như ta đã hứa

Là vì anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở lời
Là vì con tim anh, nơi đây một lần yếu đuối
Là vì khi cơn mưa vừa tan là ngày hai đứa phải cách xa
Cả khoảng trời hôm ấy dường như chỉ còn riêng anh

Rồi thời gian trôi qua, mình như cơn gió mùa hạ
Rồi chợt một mai đôi ta, làm sao để anh viết tiếp?
Rồi một mai hai ta nhìn nhau giữa góc phố nơi đông người
Có một người luôn nơi đây chờ em mãi

Là anh

Rồi mùa thu qua, dường như chẳng còn lại gì giữa chúng ta
Rồi thời gian cứ trôi đi, trong lòng lại cứ ngỡ

Rồi mùa đông khi gặp nhau sẽ bên cạnh nhau như ngày xưa ấy
Bao nhiêu kỷ niệm nơi đây, ta đã mãi rời xa

Là vì anh yêu em nhưng anh chẳng dám mở lời
Là vì con tim anh, nơi đây một lần yếu đuối
Là vì khi cơn mưa vừa tan là ngày hai đứa phải cách xa
Cả khoảng trời hôm ấy dường như chỉ còn riêng anh
Rồi thời gian trôi qua, mình như cơn gió mùa hạ
Rồi chợt một mai đôi ta, làm sao để anh viết tiếp?
Rồi một mai hai ta nhìn nhau giữa góc phố nơi đông người
Có một người luôn nơi đây chờ em mãi
Là anh

Anh từng nghĩ mình có cả thế giới
Khi gọi tên em ở trong căn phòng nhỏ
Anh đâu biết những ngày ta bên nhau
Là thời gian hạnh phúc nhất anh từng có

Nếu tình yêu là căn bệnh
Thì anh thật tệ khi chưa kết thúc đã từ bỏ
Trong rất nhiều cách để sửa sai
Anh chỉ biết lặng yên đứng nhìn em ở đó

Nếu ngày mai thiên hà này sụp đổ
Điều duy nhất anh muốn là bên em
Nếu tận cùng vũ trụ vẫn còn chỗ
Mình sẽ kiếm một tinh cầu êm đềm

Dẫu trái đất có xoay quanh mặt trời
Với khoảng cách tận cả ngàn năm ánh sáng
Anh vẫn sẽ trên đường gặp lại em
Vì anh biết điều đó là xứng đáng

Nhưng không có, thời gian thì luôn tàn nhẫn
Sẽ dần học cách buông tay
Và, tinh cầu bình an, chở che hai đứa
Giờ chỉ mình anh nơi đây

Em đã mang theo vệt nắng cuối cùng
Để căn phòng của anh chìm vào đêm tối
Khoảng trống ở giữa cả hai ta mông lung
Bằng vạn câu xin lỗi vẫn chưa kịp nói

Mất em như mất đi trọng lực
Bỏ mặc nỗi buồn với tự do
Anh mất tất cả trừ ký ức
Mọi thứ bây giờ anh tự lo

Con phố của nơi ta từng qua
Khi anh trở về đã chẳng còn gì cả
Chưa từng nghĩ một ngày ta xa
Chưa từng nghĩ một ngày mình thành người lạ